“Ai cũng nghĩ mình thiệt hơn, ai cũng nghĩ mình giỏi hơn người” thì đất nước sẽ ra sao thưa Cựu Thứ trưởng Bộ GD&ĐT?

“Ai cũng nghĩ mình thiệt hơn, ai cũng nghĩ mình giỏi hơn người”. Chị Đặng Huỳnh Mai – Cựu Thứ trưởng Bộ GD-ĐT có biết ai nói câu trên không? Thưa, là tôi dẫn lời Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng đấy ạ.

Xét về gia thế gia tộc, đếm số người nhà làm quan tỉnh thì bà Mai không kém cạnh gì nhà quan khác. Nhưng chắc cũng vì bản thân mình, gia tộc mình “thiệt hơn người khác, giỏi hơn người khác” nên các anh/chị mới quyết định đi các nước cờ làm dậy sóng dư luận như vừa rồi.

Chị Huỳnh Mai ạ, người nói câu tôi trích dẫn ở trên, hiện nay cũng đang ở nhà công vụ số 5 Phố Thiền Quang đấy. Mà chị làm giáo dục, chị có biết lịch sử căn hộ công vụ này không? Gia đình cụ Nguyễn Lương Bằng – cố phó chủ tịch nước, người từng nhiều năm phụ trách công tác tài chính của Đảng, đã ở đó 32 năm. Nhưng trước khi theo Bác Hồ lên miền cực lạc, cụ Nguyễn Lương Bằng dặn vợ con “phải trả lại bằng được căn hộ này cho Đảng”. Mặc dù được tổ chức gợi ý “làm sổ đỏ”, nhưng theo di nguyện của chồng, cụ bà Nguyễn Lương Bằng và những người con quyết trả lại nhà.

Chị Huỳnh Mai từng lên thăm Nhà tù Sơn La chưa chị?

Đấy là nơi những người tù đã bầu cụ Nguyễn Lương Bằng làm Trưởng ban Kinh tế của chi bộ nhà tù đấy. Vừa làm tù nhân, các cụ Nguyễn Lương Bằng, Nguyễn Văn Trân, Trần Đăng Ninh, Trần Quốc Hoàn, Hoàng Tùng… vừa trồng rau, làm đồ mỹ nghệ thi thoảng ghé qua chợ bán lấy tiền, dành dụm được 4.000 đồng bạc Đông Dương đợi thời cơ vượt ngục lấy tiền mua vũ khí đó chị. Tiền tù nhân làm ra, nhưng nghị quyết của các cụ coi đó là tiền của Đảng. Các cụ phải giấu số tiền đó xuống hố xí đó chị ơi, để địch không truy vết được.

Vậy mà giờ đây, các anh các chị làm cán bộ, hậu thế của các cụ, các anh chị so bì hơn thiệt như vậy ư? Mà nhà chị Huỳnh Mai còn thiếu gì nữa chứ?

Tôi nhớ hồi 2004 tôi vô Vĩnh Long nhà chị, sau đó sang Cần Thơ gặp bác Tư Ánh – Trần Bạch Đằng, bác tặng tôi cuốn sách, trong đó có viết bài về một cố Bí thư tỉnh uỷ Cửu Long. Vị lão thành cách mạng ấy khi hấp hối cũng gọi vợ lại căn dặn rằng: “Tôi chết đi, mình phải trả lại căn nhà cho Đảng, mình về tỉnh đội ở với anh em, anh em ăn bát cơm đầy thì mình ăn bát cơm vơi…”.

Tôi khuyên anh/chị như này thôi: khi thấy mình còn sân si quá, thì dành thời gian vào Trường Sơn thắp nhang cho những người đã ngã xuống, biết đâu anh/chị sẽ nghĩ lại và hành động khác đi !!!

P/s: Sau khi dư luận “dậy sóng” … Hiện Bà Mai đã có đơn xin trả lại nhà công vụ.

Cuối cùng, tôi cũng rút ra được nhận xét của riêng mình về những khác biệt cơ bản giữa doanh nhân và chính trị gia.

Trong khi các chính trị gia chú tâm hơn đến đích đến thì các doanh nhân chú tâm vào đường đi. Các doanh nhân thành đạt cuối cùng họ đều không đặt mục đích kinh doanh lên hàng đầu, trong khi cách chính khách luôn coi mục tiêu sở hữu chiếc ghế là tối thượng. Doanh nhân chân chính thì nghĩ về xã hội, còn chính khách vừa nghĩ về xã hội vừa đòi hỏi xã hội nghĩ về mình. Vốn của doanh nhân là trải nghiệm thị trường chứ không phải là tiền bạc, vì ngay cả khi phá sản, nợ nần thì chưa hẳn đã làm một doanh nhân thất bại, bởi lưng vốn kinh nghiệm có thể sẽ giúp họ phát triển mạnh mẽ hơn; Nhưng vốn của một chính trị gia là niềm tin của công chúng, mất niềm tin là mất hết vốn và sẽ thất bại.

Doanh nhân ít sử dụng thủ đoạn hơn và cũng không đàn độc như chính khách. Các doanh nhân khôn ngoan họ không bao giờ hách dịch, ngạo mạn hoặc coi thường người yếu thế, bởi họ hiểu rõ châm ngôn rằng: “những người mình coi thường hôm nay thì mình sẽ phải gặp lại họ vào ngày mai”; Các chính khách lại ít áp dụng châm ngôn này và họ thường chỉ quan tâm đến những người mà mình có thể lợi dụng được… Về cơ bản, theo mình là vậy.

Lê Kiên