Bác bỏ yêu sách của TQ, Úc khẳng định chủ quyền Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam đã được quốc tế công nhận

Trong công hàm đề ngày 23 Tháng Bảy mới đây gởi lên Liên Hiệp Quốc (LHQ), Úc bác bỏ mọi yêu sách của Trung Quốc tại biển Đông. Trong đó Úc viện dẫn một loạt các điều luật quốc tế để phản bác cái gọi là chủ quyền lịch sử của Trung Quốc và nêu rõ rệt quan điểm của Úc đốì 6 công hàm và công thư Trung Quốc đã gởi lên LHQ từ tháng Mười Hai 2019.

Được biết, nội dung các công hàm và công thư của Trung Quốc đều khẳng định Bắc Kinh “có chủ quyền đối với quần đảo Tây Sa và Nam Sa cùng các vùng biển liên quan” – cách Trung Quốc gọi Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam.

Trong công hàm Canberra nhấn mạnh cái gọi là quyền hàng hải “đã được thiết lập từ lâu” vì thế đường 9 đoạn là “trái với UNCLOS” và “vô giá trị” và phán quyết năm 2016 của Tòa trọng tài trong vụ kiện của Philippines cũng đã làm rõ điều này. Thế nhưng TQ phớt lờ và không tuân thủ.

Canberra còn dẫn luật để chứng minh đường cơ sở thẳng mà Trung Quốc tự vẽ ở Hoàng Sa của Việt Nam là trái với UNCLOS. Trung Quốc tự ý nối 28 điểm ở Hoàng Sa là để đòi hỏi vùng đặc quyền kinh tế rộng 200 hải lý xung quanh và củng cố yêu sách “Tứ Sa”. Về bản chất, yêu sách này hay đường 9 đoạn cũng như nhau khi chiếm từ 80-90% diện tích Biển Đông mà theo Canberra là phi pháp.

Đề cập tới các đảo nhân tạo trái phép Trung Quốc xây trên những thực thể chiếm đóng ở Trường Sa, Úc khẳng định đá và bãi cạn, bãi chìm vẫn sẽ chỉ là đá và các bãi cạn, bãi chìm. “Các thực thể đã được con người cải tạo không thể hưởng quy chế của đảo tự nhiên”. Với lập luận này Úc bác bỏ các yêu sách của Trung Quốc đối với những vùng biển xung quanh các thực thể lúc chìm lúc nổi hoặc chìm dưới biển.

Để chứng minh đảo nhân tạo không thể là đảo tự nhiên Canberra chỉ ra khoản 8 điều 60 trong các quy định của UNCLOS:

Tại khoản 8 điều 60 của UNCLOS quy định: “Các đảo nhân tạo, các thiết bị và công trình không được hưởng quy chế của các đảo. Chúng không có lãnh hải riêng và sự có mặt của chúng không có tác động gì đối với việc hoạch định ranh giới lãnh hải, vùng đặc quyền về kinh tế hoặc thềm lục địa”.

Ngoài ra trong công hàm Úc nhắc lại một đoạn trong công hàm ngày 17-4-2020 của Trung Quốc. Trong đó Bắc Kinh khẳng định yêu sách chủ quyền đối với Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam “đã nhận được sự công nhận rộng rãi của cộng đồng quốc tế”. Tại điểm này Canberra lên tiếng như sau:

„Chúng tôi không chấp nhận điều Trung Quốc nói. Về điều này, xin hãy lưu ý tới các công hàm phản đối số 22/HC-2020, số 24/HC-2020 và số 25/HC-2020 của Việt Nam cũng như công hàm 000192-2020 của Philippines”

Cuối công hàm Chính phủ Úc kêu gọi Trung Quốc tuân thủ phán quyết năm 2016 về Biển Đông, khẳng định việc Bắc Kinh nói phán quyết không có giá trị ràng buộc là trái với điều 296 và điều 11 trong Phụ lục VII UNCLOS và khuyến khích các bên có yêu sách ở Biển Đông, đặc biệt là Trung Quốc, làm rõ các yêu sách vùng biển và giải quyết sự khác biệt bằng biện pháp hòa bình, dựa trên luật quốc tế nhất là UNCLOS 1982.

Trung Quốc cần phải hiểu, phải dựa vào luật quốc tế giải quyết các yêu sách của các bên chứ không nên cậy thế nước lớn, tự đặt ra luật chơi để giành hết phần lợi về cho riêng mình.