Chia sẻ của Nhà báo Nguyễn Như Phong về “người bạn” Nguyễn Đức Chung

Trước khi viết vào nội dung chính, tôi có mấy lời này:

Tôi luôn luôn có quan điểm là: Đối với bạn bè, phải có thủy, có chung. Bạn bè có thể mắc sai lầm, có thể làm nên tội, có thể phải vào tù… Nhưng đó là việc của họ với xã hội, với luật pháp. Ai làm sai, thì phải chịu. Còn nếu họ chưa xấu với mình, chưa phản bội tình bạn, thì trong lúc họ hoạn nạn, khó khăn, trong lúc họ có thể tuyệt vọng… Thì không được bỏ bạn.

Cho nên, khi tôi viết Phan Văn Vĩnh, Bắc Hà, Đinh La Thăng… hay một số bạn khác và Nguyễn Đức Chung, nếu ai có lời bình luận móc máy, “giọng đểu” thì tôi gạch tên ngay. Đừng có vào Fb của tôi để chửi bạn tôi. Còn ai thích phê phán, thích lên án họ thế nào thì cứ việc tự mà viết. Trong mấy ngày qua, tôi cũng đã gạch đi một số người…

Trở lại chuyện với Nguyễn Đức Chung.

Tôi gắn bó với Chung bắt đầu từ vụ án buôn bán ma tuý Xiêng Phênh năm 1997. Khi đó, anh là Đội phó Đội Điều tra Trọng án của Phòng CSCA HN- Tại 55 Lý Thường Kiệt. Anh Nguyễn Đức Nhanh là người cùng làng với tôi và là Trưởng phòng.

Trong vụ án ấy, có ba người kể cho tôi nghe “âm ti củ tỉ” về quá trình điều tra, về từng đối tượng của vụ án, cũng như các biện pháp nghiệp vụ mà các anh áp dụng, đó là anh Nhanh, Nguyễn Đức Chung và anh Quang Trong.

Rồi sau nay, tôi gắn bó với Chung trong nhiều chuyên án lớn của CAHN, như vụ hiệu vàng Kim Sinh, vụ 2 tử tù trốn trại; vụ Nguyễn Đức Nghĩa… và rất nhiều vụ án khác, khi Chung làm Trưởng phòng CSHS, rồi Phó Giám đốc và cả khi là Giám đốc…

Điều mà tôi cực kỳ nể trọng Chung là anh có tư duy điều tra rất sắc sảo, thông minh và có trí nhớ tuyệt vời. Đặc biệt là có tài bẩm sinh về điều tra.

Vào những năm cuối thập kỷ 90 và đầu những năm 2000, Chung được coi là một “cao thủ” trong điều tra án hình sự, cùng với Nguyễn Đức Nhanh, Dương Tự Trọng (Hải Phòng); Nguyễn Mạnh Trung (CATP HCM); Phan Văn Vĩnh (Nam Định)…

Có một điều mà không ai biết, đó là tôi luôn nhờ Chung “tham mưu” cho về các kịch bản phim Chạy Án, Bí mật Tam Giác Vàng, Quỷ ám, Bí mật những cuộc đời… Sở dĩ tôi phải nhờ Chung là vì khi viết tiểu thuyết, viết kịch bản, mình phải hư cấu…

Nhưng sự hư cấu đó có hợp lý, có đúng nghiệp vụ CA, hay có đúng tố tụng không thì phải hỏi người có nghề… Mà có hai người tôi hay phải hỏi nhất đó là Chung và anh Nguyễn Hải Phong, nguyên Phó Viện trưởng Thường trực Viện KSTC…

Rồi Chung làm Giám đốc CA HN, làm Chủ tịch UBND HN… Mừng cho Chung, nhưng cũng lo, vì đang làm CA, nay lại sang một lĩnh vực hoàn toàn khác, không biết rồi sẽ ra sao. Hơn nữa, Hà Nội vốn là “đất dữ”, quan chức HN vốn nổi tiếng là làm ăn “củ chuối”, nói về thủ đoạn “hành” dân, thủ đoạn ăn tiền doanh nghiệp thì quan chức HN có lẽ đứng đầu cả nước.

Nhưng rồi cứ thấy HN phát triển nhanh, mạnh. Thấy văn hóa ứng xử người HN được “nhích” lên, thấy trật tự đô thị khá hẳn thấy người dân khen Chủ tịch… thì cũng thấy vui, và yên tâm.

Tôi cũng nhận được nhiều thông tin không thuận về Chung, mà chủ yếu cũng là từ những quan chức HN- Nào là Chung độc đoán, là chuyên quyền, là vô hiệu hóa các Phó CT, nào là gia trưởng, là vân vân và vân vân… Tôi cũng nói cho Chung biết dư luận đó… Nhưng Chung chỉ bảo: “Em biết chứ.?”

Một năm, đôi ba lần, Chung lại bảo vợ tôi nấu bún ốc cho ăn và bữa nào cũng chỉ độc một món bún ốc… nấu kiểu ngày xưa.

Đến khi Chung bị bắt, một ông lãnh đạo cấp rất to, nói với tôi: “Tao thương thằng Chung quá. Tao cũng có lỗi là không cương quyết ngăn cản nó ngày ấy… Tao đã khuyên nó là cứ ở CA, đừng về HN làm gì… Nhưng nó muốn thử sức mình?”.

Những sai lầm mà Chung phạm phải, nay không còn có cơ hội để sửa chữa…

Nhưng cơ hội về ăn bún ốc với nhau thì chắc chắn còn!

Chia sẻ của nhà báo Nguyễn Như Phong, nguyên Phó TBT Báo CAND.