Chuyện của cô hội đồng Xuân: Nghiêm trọng hơn cả cái LU

Mấy hôm nay, dân tình giễu cợt, bực bội, chửi rủa em Xuân đại biểu Hội đồng TP. HCM; mình không quan tâm. Vì thực ra, ai chẳng có lúc ngu. Khôn dại đã là cái nghiệp của một kiếp người rồi. Ai chả muốn mình thông minh, giỏi giang. Cười người hôm trước chi để hôm sau người cười.

Thường thì,

“Đã xấu thì lại còn xa

Đã hư nhan sắc, nết na lại hèn”

Ông bà ta xưa đúc rút kinh nghiệm chẳng bao giờ sai.

“Cái đồ mặt nạc, đóm dày,

mo nang trôi sấp biết ngày nào khôn”

Nhưng suy cho cùng, ngu hay xấu đâu bởi do em.

Em ấy xấu, cái mặt phèn phẹt như bánh đúc nhão, là do cha sinh mẹ đẻ em ấy ra vậy, chớ đâu bởi tại em. Ai không muốn mình xinh đẹp duyên dáng?

Em ấy ngu là do gia đình, xã hội và môi trường tạo ra chớ đâu phải em ấy lười biếng.

Biết đâu em ấy giả ngu, nghe ai xui để nói vài câu ngớ ngẩn cho dân chúng tụ tập bàn tán mà quên đi chuyện nóng bỏng là chủ quyền biển đảo ngoài bãi Tư Chính.

Thực ra, DÙNG LU, CHUM, VẠI… ĐỂ “CHỐNG LỤT” Ở VÙNG NÔNG THÔN LÀ CÓ THẬT. Gia đình mình trước kia cũng dùng chum để trữ nước mưa trong mùa lụt. NHƯNG LÀ ĐỂ TRỮ NƯỚC ĂN CHỨ KHÔNG PHẢI ĐỂ HỨNG BỚT NƯỚC KẺO NGẬP. Trong những ngày lụt, ngập tràn nước dzơ bẩn vào giếng khơi thì phải có dụng cụ đựng nước mưa để ăn uống, hứng được nhiều thì còn dùng cho cả tắm giặt.

Do em ấy thiếu trải nghiệm thực tiễn, “nghe hơi bắc nồi chõ” nên mới ăn quả nhầm.

Nhưng, qua 2 phát biểu của em ấy thì mình thấy vấn đề nghiêm trọng quá rồi.

Cô hội đồng đòi pháp luật phải xử lý những người chỉ ra cái ngu của mình. Cô ấy ăn cơm từ tiền thuế dân, đại diện cho dân để đề xuất những chính sách ngớ ngẩn, phí cơm dân nuôi. Cô ấy không hiểu pháp luật, cũng không hiểu được quyền lợi và trách nhiệm của một đại biểu hội đồng thì đại diện được cho ai.

“Ai chỉ ra cho ta cái sai là thầy ta”. Nhưng cô ấy đã không sáng óc ra khi được mọi người vạch ra cái ngu xuẩn của mình mà lại còn hăm dọa lại thì quả thực cô ta quá trơ lỳ, bỉ ổi, xấc xược, độc ác và đại ngu. Loại “ngu lâu khó đào tạo” này chỉ có thể loại trừ chứ không thể cải tạo để trở thành đại diện cho dân một thành phố lớn như Sài Gòn được.

Cô ấy còn muốn đuổi người nhập cư khỏi thành phố bằng một giọng miệt thị người tỉnh lẻ.
Công dân nào vi phạm pháp luật đã có luật pháp xử lý. Tự do cư trú là quyền phổ quát của mọi công dân.

Nếu không có người nhập cư, ai làm lãnh đạo, đại biểu trong hệ thống chính trị thành phố?
Nếu không có người nhập cư, ai nghiên cứu khoa học, giảng dạy, đào tạo để phục vụ công cuộc phát triển thành phố và phát triển quốc gia?
Nếu không có người nhập cư, ai sáng tác thơ ca nhạc họa cho dân phố thị thưởng thức?
Nếu không có người nhập cư, ai làm ô sin lo việc nhà cho dân phố thị đi làm?
Nếu không có người nhập cư, ai chạy Grap, bán quà sáng cho dân phố thị?
… và nhiều nữa.
Liệu dân phố có tự cung tự cấp được như một ốc đảo trong thế giới phẳng toàn cầu này không?
Nếu phải rời thành phố, cô ta phải là người đầu tiên trở về Campuchia, nơi cô ấy đã sinh ra; Hay trở về bưng biền Đồng Tháp, quê cha đất tổ của cô ấy.

Cô ấy vừa nghèo nàn về kiến thức, vừa ti tiện về nhân cách. Nhưng người ta vẫn giao cho cô ta nhiều trọng trách.

Vấn đề là:
Ai đã tuyển chọn cô ấy, là sinh viên học hệ mở rộng mà ở lại làm giảng viên dạy đại học chính quy? Thi đại học không đỗ thì giảng dạy đại học cũng không đắt chứ đừng nói giờ đã là phó giáo sư đào tạo ra các tiến sỹ.
Ai đã đề bạt cô ấy làm trưởng khoa Đô thị, khi cô ấy chỉ có chuyên môn ngành Dân tộc học? Trong khi ở khoa Đô thị này toàn là những nhà khoa học là cây đa cây đề được đào tạo đúng chuyên ngành Đô thị học, từ Tây Âu về.

Dù đây có là củi lớn bé hay chỉ là thứ rác rưởi cũng phải đốt đi cho sạch vườn. Chính thứ rác rưởi bẩn thỉu này làm cho thối vườn, ô nhiễm cây cằn cỗi không lớn nổi – Tham nhũng, tiêu cực trong công tác nhân sự là vô cùng tai hại.

TIN MỚI