Hải Dương, Quảng Ninh quê hương – người nhất định phải ngoan cường

Dịch bệnh lại bùng phát, trớ trêu thay nó lại đến trong những ngày cả nước đang diễn ra Đại hội XIII – dấu mốc quan trọng trong quá trình phát triển của Đảng, dân tộc, đất nước; những ngày tất cả chúng ta đang hồ hởi đón một mùa xuân mới.

Chưa đầy 24 tiếng đồng hồ nhưng con số người nhiễm bệnh lây lan trong cộng đồng đã tăng rất nhanh, thị trường chứng khoán khoác một màu xanh lơ tang tóc… suốt một năm qua chúng ta đã chiến đấu với một bóng ma vô hình mang tên Covid.

Sự phản ứng nhanh nhạy, kịp thời của hệ thống chống dịch ở Quảng Ninh, Hải Dương đã cho thấy tính chủ động, phòng ngừa của các địa phương chưa bao giờ bị bỏ ngỏ. Ban chỉ huy tiền phương chống dịch đã họp xuyên đêm với mục tiêu cao nhất là khoanh vùng, dập dịch giảm thiểu tối đa thiệt hại cho nhà nước và nhân dân.

Cuộc chiến nào cũng phải có những thiệt hại, tổn thất. Chúng ta làm tốt không có nghĩa vĩnh viễn chúng ta không thể bị tổn thương. Với sức lực và điều kiện của quốc gia mình, chúng ta chỉ có thể làm tốt nhất có thể chứ không bao giờ tuyên bố đảm bảo 100% không có người nhiễm mới.

Khó khăn là khó khăn chung, thiệt hại là thiệt hại chung. Dịch bệnh thì ta ăn tết kiểu dịch bệnh, giãn cách thì ta vui xuân kiểu giãn cách.

“Toang rồi”, “Mất tết rồi”, “Tết này cạp đất rồi”… có thể là những câu đùa hoặc chỉ là những câu cảm thán mang tính phong trào. Kiểu như không trăn trở thì người ta không biết mình chơi Facebook vậy.

Nhắc lại cho các anh chị hay khóc online nhớ rằng nếu bản thân đã bất tài, vô dụng thì có covid hay không thì vẫn nghèo, vẫn ngu và vẫn hãm. Khi những người bằng tuổi chúng ta phải xa gia đình xông vào tâm dịch làm nhiệm vụ, đội ngũ lãnh đạo ban ngành, các y bác sĩ, công an, quân đội, tình nguyện viên, tiếp viên hàng không… sẵn sàng bước vào trận chiến mới với tinh thần quyết tâm cao nhất thì đâu đó lại có một bộ phận cơm nhà đủ ngày 3 bữa, wifi miễn phí không thiếu phút nào lại lên mạng buông nhẹ chữ “toang” kèm vài lời than thở ngập mùi cống rãnh, hỏi như thế có xứng với kiếp làm người hay không?

Mỗi người dân phải là một chiến sĩ, mỗi gia đình là một pháo đài. Thực hiện tốt hơn nữa các khuyến cáo về phòng chống dịch. Tự giác ở yên trong nhà và kịp thời báo cáo về đường dây nóng của địa phương những vấn đề bất thường liên quan đến dịch bệnh.

Tổ quốc này không chỉ có Quảng Ninh, Hải Dương mà có tận 63 quê hương như thế. Dịch bệnh với tính phức tạp vốn có của nó có thể tiếp tục lan rộng ra nhưng cả hãy tin rằng chúng ta không hề bất hạnh, không hề cô độc khi là người Việt Nam. Đồng bào mình đã có ai bị bỏ rơi khi không may mắc bệnh đâu?

Trong cơn gian nan cần phải đoàn kết và tin tưởng nhau hơn, tất cả sức người, sức của phải dồn cho tiền phương yên tâm chống dịch bệnh. Thực hiện tốt nghĩa vụ công dân để quốc gia mình bớt đi phần nào áp lực.

Anh chị có thể bớt vui mấy ngày tết vì không được tụ tập, ăn chơi nhưng hãy nhớ có những người suốt một năm qua hết ra lại vào các khu cách ly hỗ trợ đồng bào mình chữa bệnh, suốt một năm thường xuyên phải nhìn người thân qua màn hình điện thoại.

Mỗi người hi sinh một chút và đừng than thở vì như thế là ích kỷ vô cùng.
Bớt vui tết này một chút để đất nước mình mãi tết về sau.

Từ khóa:
Bài viết liên quan