“Hộ chiếu triệu đô” của ông Phạm Phú Quốc bằng thu nhập 90 năm của cán bộ Công ty Tân Thuận

Việc đại biểu Quốc hội Phạm Phú Quốc, Tổng giám đốc Công ty Tân Thuận chi 2,5 triệu USD để mua “hộ chiếu vàng” ở đảo Síp. Đối với 1 quản lý dưới quyền phải mất 90 năm mới “tích” được khoản tiền như vậy.

Việc ông Phạm Phú Quốc – đại biểu Quốc hội TP. HCM khóa XIV có tên trong danh sách người có hộ chiếu của đảo Síp đang thu hút sự chú ý trên truyền thông.

Theo Dân Việt, vào đầu tháng 12/2019, Uỷ ban Nhân dân TP.HCM đã ra quyết định điều động và bổ nhiệm ông Phạm Phú Quốc với nhiệm kỳ 5 năm – người được cho đã có hộ chiếu đảo Síp vào tháng 12/2018 giữ chức vụ Thành viên không chuyên trách Hội đồng thành viên kiêm Tổng giám đốc Công ty TNHH MTV Phát triển Công nghiệp Tân Thuận (IPC).

Ông Quốc được điều động về Công ty Tân Thuận đầu tháng 12/2019 để thay thế ông Tề Trí Dũng – người đã bị khởi tố và bắt tạm giam vào giữa tháng 5/2019 vì tội tham ô tài sản và vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí.

Dưới sự điều hành của ông Phạm Phú Quốc, Tổng giám đốc Công ty Tân Thuận (IPC) lãi lớn trong nửa đầu năm 2020 dù doanh thu “lẹt đẹt”.

Theo báo cáo tài chính 6 tháng đầu năm của Công ty Tân Thuận, doanh thu 6 tháng đầu năm 2020 dù chưa tới 20 tỷ đồng, giảm 10% nhưng lợi nhuận sau thuế của doanh nghiệp này lại đạt gần 663 tỷ đồng, gấp 3,2 lần cùng kỳ năm ngoái 2019.

Về chế độ tiền lương, tiền thưởng của Công ty TNHH MTV Phát triển công nghiệp Tân Thuận ( Công ty Tân Thuận – IPC), trong năm 2018, tiền lương của người lao động rơi vào khoảng 27,38 triệu đồng/tháng. Lương bình quân của 12 người trong ban lãnh đạo IPC ở mức 53,588 triệu đồng/người/tháng (kế hoạch 54,83 triệu đồng/người/tháng).

Theo kế hoạch của năm 2019, lương của người lao động giảm so với các năm trước, còn khoảng 25,06 triệu đồng/tháng, Ban lãnh đạo IPC giảm về số lượng nhưng thu nhập chênh lệch không đáng kể so với năm trước (54,47 triệu đồng).

Như vậy, nếu ước tính theo con số này mức thu nhập bình quân của viên chức quản lý tại Công ty Tân Thuận (IPC), nơi ông Phạm Phú Quốc làm Tổng giám đốc trong năm 2018 và 2019 đều trên 600 triệu đồng.

Tiền “mua” hộ chiếu đảo Síp của ông Phạm Phú Quốc bằng thu nhập 90 năm của cán bộ Công ty Tân Thuận?

Mới đây, hãng thông tấn Al-Jazeera đưa tin cho biết, Quốc đảo Síp (Cyprus) đang bán quyền công dân cho nhiều nhân vật chính trị, trong đó nêu đích danh là “Pham Phu Quoc” – một doanh nhân, nhà chính trị ở TP.HCM, Việt Nam. Mức giá để mua quyền công dân tại Quốc đảo Síp được bài báo nêu là khoảng 2,5 triệu USD (tương đương khoảng 58 tỷ đồng).

Những người này sẽ trở thành công dân EU, được đi lại, làm việc tự do ở 27 nước thành viên EU và có thể nhập cảnh vào 174 quốc gia mà không cần visa.

Trả lời trên báo giới, ông Quốc thừa nhận có quốc tịch đảo Síp vào năm 2018 và quốc tịch của ông do “gia đình bảo lãnh”, đang tiến hành các thủ tục để báo cáo cơ quan có thẩm quyền.

Nếu như đúng như đồn đoán, ông Quốc đã chi 2,5 triệu USD mua hộ chiếu đảo Síp thì có thể so với mức lợi nhuận sau thuế nửa đầu năm 2020 của Công ty Tân Thuận (IPC) khoản tiền này chưa bằng 1/10 trong số hơn 660 tỷ lãi sau thuế nhưng lại gấp 3 lần doanh thu nửa đầu năm 2020 của doanh nghiệp.

Còn theo so với mức thu nhập bình quân khoảng trên 600 triệu đồng/năm (ước tính theo mức thu nhập 2 năm gần nhất 2018 và 2019) đối với một viên chức quản lý tại Công ty Tân Thuận (IPC), phải mất tới 90 năm mới “tích” được khoản tiền tương đương mức giá để mua “hộ chiếu vàng” Cyprus (Đảo Síp).

Liên quán đến vụ việc trên, hôm qua ngày 26/8, ông Nguyễn Đình Quyền, nguyên Phó Chủ nhiệm Uỷ ban Pháp luật của Quốc hội (từng tham gia xây dựng Luật Quốc tịch) cho biết, khi mới ban hành, Luật quy định cứng công dân Việt Nam chỉ có 1 quốc tịch Việt Nam, không được có quốc tịch thứ hai, ai muốn nhập quốc tịch khác phải từ bỏ quốc tịch Việt Nam. Thời điểm đó, công dân có 2 quốc tịch được xem là vấn đề “rất phức tạp”. Trường hợp của ông Phạm Phú Quốc, ông Nguyễn Đình Quyền cho rằng không thể tranh cãi được, bởi ĐBQH này đã phạm điều cấm trong nguyên tắc của Nhà nước pháp quyền, theo Người lao động.