Mất thần tượng không sao nhưng mất nước là mất hết thưa các bạn!

Sắp tới đây, một bộ phận người hâm mộ bộ phim Lấy Danh Nghĩa Người Nhà (LDNNN) tại Việt Nam sẽ tổ chức quyên góp tiền trong cộng đồng nhằm mục đích mua quà tặng cho các diễn viên trong phim. Ngoài ra, một phần tiền thu được sẽ nhằm mục đích quảng bá bộ phim trên các màn hình chiếu tại các trung tâm thương mại, siêu thị… này tại Việt Nam. Được biết, mục tiêu quyên góp lần này vào khoảng 300 triệu đồng.

Cần biết rằng, bộ da diễn viên chính của bộ phim này từng có những dòng trạng thái chia sẻ về “đường lưỡi bò” – tức là tuyên truyền về những yêu sách vô lý của Trung Quốc trên Biển Đông, trực tiếp xâm phạm chủ quyền của Việt Nam.

Ngoài việc quyên tiền ủng hộ, những người hâm mộ tựa phim này còn tạo ra một trào lưu nhận các diễn viên chính trong phim làm vợ, làm chồng và bình luận rằng sẵn sàng nhập quốc tịch Trung Quốc để làm những điều đó. Mình không biết là lời nói đùa hay là lời nói thật, khi mà họ sẵn sàng nói rằng “chia sẻ lưỡi bò không sao, đẹp trai thì sẽ được tha thứ”.

Những người hâm mộ này biện hộ rằng các diễn viên bị “bắt ép” phải chia sẻ nếu không sẽ bị “phong sát” – tức là bị cấm hoạt động, bị tẩy chay. Vấn đề là như thế này, việc “bắt ép” hay không thì đều là lựa chọn của họ, việc họ chọn chia sẻ những yêu sách về đường lưỡi bò tức là đã dung túng cho những sai phạm của nước họ và không thèm quan tâm đến người hâm mộ Việt Nam. Và mình xin nói thẳng, chẳng có bất cứ một bằng chứng nào cho thấy việc họ bị bắt ép cả, nếu có thì hãy chưng ra bằng chứng, chứ đừng ngụy biện bằng lòng thương hại.

Chính diễn viên Dương Tử từng đăng bài tuyên bố “sẽ hạ sát bất cứ ai xâm phạm chủ quyền Trung Quốc”. Vậy nếu một ngày, hai quốc gia xảy ra chiến tranh, chính những người mà các bạn thần tượng sẽ sẵn sàng nã súng vào các bạn bất chấp các bạn đã từng ủng hộ tiền bạc, công sức… cho họ. Đứng trước hành vi xâm phạm chủ quyền, các bạn sẽ làm gì? Cầm súng bắn lại thần tượng để cứu Tổ quốc hay là đầu hàng, nhập tịch rồi tiếp tục sự hâm mộ bất chấp liêm sỉ? – Mình dám chắc là sẽ có không ít người chọn giải pháp thứ hai.

Tại sao không tẩy chay kinh tế Trung Quốc trước khi tẩy chay phim Trung Quốc? Ví dụ như đừng mua hàng hóa Trung Quốc chẳng hạn. Kinh tế là mối quan hệ hai chiều, tôi bỏ tiền còn anh giao hàng, chẳng có bất cứ điều gì ban phát miễn phí ở đây. Và chắc chắn rằng, bất cứ hàng hóa nào trên thế giới tuyên truyền về đường lưỡi bò đều phi pháp tại Việt Nam. Năm 2016, Việt Nam từ chối đóng dấu vào các hộ chiếu đường lưỡi bò, công dân Trung Quốc sẽ được cấp thị thực riêng. Năm 2019, một số siêu thị bày bán quả cấu địa lý có hình lưỡi bò đều bị phạt nặng. Cũng năm 2019, một chương trình từ thiện có mặt Thành Long cũng bị hủy do diễn viên này có những chia sẻ và lời lẽ ủng hộ chủ quyền Trung Quốc tại Biển Đông. Rõ ràng, ngay tại mặt trận kinh tế, chúng ta cũng đang có những biện pháp đấu tranh. Và đấu tranh thì phải khôn khéo và đúng đối tượng, chứ không phải đấu tranh theo kiểu triệt để, tẩy chay mọi hàng hóa Trung Quốc ở mọi lúc mọi nơi như các bạn Mị Châu phản bác.

Chính trị thì có tách rời văn hóa, nghệ thuật không?

Chính Chủ tịch Hồ Chí Minh cũng cho rằng văn hóa, nghệ thuật là một mặt trận. Từ lâu, Trung Quốc đã sử dụng phim ảnh, ca nhạc để truyền bá tư tưởng dân tộc bá quyền ra bên ngoài. Những bộ phim như Người Tuyết, Điệp Vụ Biển Đổ… đã xuất hiện những hình ảnh về đường lưỡi bò, họ dùng những bộ phim ấy để tuyên truyền về chủ quyền Trung Quốc tại Biển Đông. Và mỗi người Việt xem những bộ phim ấy, có thể sẽ không nhận ra ngay việc lồng ghép, nhưng rồi dần dần, những ấn phẩm ấy sẽ xuất hiện nhiều hơn, chúng ta sẽ dễ dãi hơn, cứ cho qua, rồi luôn nghĩ rằng xem cho vui chứ không quan điểm chủ quyền. Và “mưa dầm thấm lâu”, một ngày trong tương lai, có khi trong não chúng ta mặc định thừa nhận đường lưỡi bò.

Văn hóa, nghệ thuật là một quân bài để đồng hóa dân tộc. Bằng chứng là xuất hiện ngày càng nhiều những Mị Châu, những người luôn ra sức biện hộ, bênh vực cho các diễn viên, ca sĩ Trung Quốc rằng “họ bị ép”, nuôi mộng nhập tịch Trung Quốc để ủng hộ thần tượng. Thậm chí có nhiều người chỉ vì mê phim ảnh, mê nhạc mà sẵn sàng quyên góp, hỗ trợ cho những người “dẫm đạp” vào chủ quyền Việt Nam.

Không ai cấm xem phim, không ai cấm thần tượng. Nhưng xem phim vì giải trí, thần tượng vì đam mê. MẤT THẦN TƯỢNG KHÔNG SAO NHƯNG MẤT NƯỚC LÀ MẤT HẾT.

ĐƯỜNG CHÚNG TA ĐI