“Mày có biết tao là phóng viên không?”

Chẳng biết từ bao giờ, tấm thẻ phóng viên trở thành kim bài bất tử, được các anh chị phóng viên tùy tiện sử dụng để đe dọa người khác, nhất là anh em công quyền. Mới đây, trên mạng xã hội xuất hiện 1 đoạn clip của một “ nhà báo “ tên là Lê Doãn Hưng công tác tại báo Tuổi Trẻ và Pháp Luật, trong clip anh “ nhà báo “ này có dơ cái thẻ nhà báo như một tấm thẻ bài và bị 1 đồng chí Cảnh sát giao thông nhắc nhở.

Như thường lệ, vẫn là chiêu bài cũ rích, anh lôi điện thoại dí thẳng vào mặt đồng chí CSGT quay clip, xong lôi thẻ nhà báo ra để làm bình phong và gào lên rằng Phà ôi, CSGT “ gắt gỏng “ với người dân.

Đọc câu chuyện trên làm tôi nhớ lại vụ việc “tạt tay gạt má” trên cầu Nhật Tân mấy năm về trước. 2 anh cộng tác viên của báo Thanh niên trên chiếc “Giấc mơ Trung Hoa” cà tàng đang đi trên cầu, nhìn thấy lực lượng công an đang khám nghiệm hiện trường vụ tự tử ngay giữa cầu Nhật Tân.

Thế là 2 anh cầm theo kim bài miễn tử, xồng xộc xông vào khu vực hiện trường, bất chấp sự ngăn cản của lực lượng công an, dẫm đạp lên các quy định của pháp luật về ảo vệ hiện trường. Thuyết phục không được, mấy anh “sự” nóng mặt cho ngay 2 thằng loắt choắt cái tạt má, tạo nên câu chuyện tốn không ít giấy mực của báo chí

Các bạn nhà báo ạ, không bao giờ có một cơ chế nào ràng buộc thật sự trong khuôn khổ pháp luật để bảo vệ cho chính các bạn nếu như các bạn cứ tác nghiệp theo kiểu bố đời, và coi tác nghiệp báo chí là thi hành công vụ, là những yêu sách mất dạy, là những đòi hỏi mang tính chất truyền thông mà đội ngũ phóng viên và nhà báo các bạn có quyền công nhiên vỗ ngực thách thức luôn cả lực lượng hành pháp như công an dưới vỏ bọc là công vụ.

Từ khóa:
Bài viết liên quan