Sân vận động Phú Thọ, miếng đất kim cương bị những ai “chia 5 xẻ 7”, đừng giả bộ không biết rồi làm ngơ!

Tiếc sân Phú Thọ!

Ở Sài Gòn (tức TP.HCM), đất là vàng, là kim cương, đô la, là tất cả, còn quý hơn cả độc lập tự do. Làm quan, chết bởi đất là chuyện thường bởi người ta dễ bị mê mệt bởi vàng, kim cương, đô la. Hàng loạt người vào tù, ra vành móng ngựa cũng vì lý do ấy. Họ tham vô đáy, chết nữa cũng chẳng ai thương.

Trung ương đã chỉ ra nhiều vụ ăn đất ở Sài Gòn, nhưng có một vụ cực lớn không hiểu sao lại im thin thít. Nó sờ sờ trước mắt bàn dân thiên hạ, ai cũng biết, chỉ trung ương không biết. hay là sự ăn chia đã “ổn” nên bị cố tình lờ đi.

Đó là cái khu đất sân vận động Phú Thọ nằm trên quận 11, chỗ này mới là trung tâm thành phố. Nó rộng tới mức chiếm mặt tiền 4 con đường (3 Tháng 2, Lý Thường Kiệt, Lê Đại Hành, Lữ Gia), dọc ngang đều hơn cả cây số. Nó hoành tráng đến nỗi nếu có xây 10 cái sân bóng đá ở đây cũng đủ chỗ.

Chính quyền VNCH đã dành khu đất này làm trung tâm thể thao tổng hợp, tạo một quỹ đất với hướng phát triển tới cả trăm năm. Năm 1977, trường tôi cho sinh viên ra tập quân sự ở đây, tôi đã thử đi xe đạp xem nó mênh mông thế nào nhưng chỉ được một nửa là thấy mỏi cẳng quá rồi. Sân bóng đá Thống Nhất so với nó chỉ như cái nhãn tập dán trên quyển tập.

Sau 1975 đã cắn xé, sân vận động bị xâu xé từ năm này qua năm khác, cắt bán đất cho bọn nhà giàu xây nhà cao tầng, trung tâm thương mại, nhà hàng, ngân hàng, khách sạn, trung tâm tiệc cưới, vũ trường… Không biết tiền chui vào túi ai, chỉ biết hàng trăm hecta đất bị chiếm đoạt đã biến sân Phú Thọ thành miếng da lừa teo tóp lại. Toàn bộ mặt tiền 2 đường Lê Đại Hành và 3 Tháng 2 đã biến mất. Hai đường còn lại thành manh mún chia năm xẻ bảy. Bên trong cũng nhấp nhô nhà cửa, chẳng mấy chốc mà tiêu vong.

Phá một vận động trường có đầy tiềm năng thành trung tâm thể thao quốc gia hoành tráng nhất nước, ở vị trí đắc địa, giờ đây họ lại định xây mới ở Rạch Chiếc quận 2. Phá cái này, xây cái kia, vốn là nghề của họ.

Bất cứ ai từng ghi trong đầu hình ảnh mênh mông của sân Phú Thọ, giờ đi ngang qua đều phải giận dữ và ngậm ngùi.

Không lôi được đám ăn đất chỗ này ra mà xử lý thì ma quỷ còn hoành hành mãi xứ ta. Hay là lại lý do lý trấu rằng đã hết thời hiệu.

(Nhà báo Nguyễn Thông)

Ảnh : sân vận động Phú Thọ năm 1950 và hiện nay. 5 mặt tiền gần như đã bị xà xẻo chiếm dụng hoàn toàn.