Từ chuyện bệnh nhân số 17 vô ơn, nghĩ về người giàu và cách ứng xử với Tổ quốc

Tôi vẫn cứ thấy day dứt mãi câu nói của bệnh nhân số 17 với tờ báo Mỹ mà cô ta trả lời phỏng vấn: Cô coi các vụ tấn công là ví dụ của sự ghen tị giai cấp: “Ở Việt Nam, chúng tôi quá đặc quyền – chúng tôi đi du lịch quá nhiều.” Cô cho rằng sự chú ý đặc biệt mà cô và chị gái nhận được ở những nơi khác là phân biệt chủng tộc, lưu ý rằng, “Nếu đây là Paris Hilton, sẽ không có nhiều ồn ào như vậy”.

Từ lúc xảy ra vụ việc từ tháng 3 tới giờ, N không hề có một lời xin lỗi nào về việc bản thân khai báo gian dối nên sau động thái này, cô càng bị cộng đồng lên án dữ dội hơn.

Ở Việt Nam, tôi biết có rất nhiều người giàu, cô gái tên N này có lẽ cũng chỉ là 1 hạt cát nhỏ trong sự vô số của những người giàu ở Việt Nam, và thực sự tôi chưa đạt đến mức giàu để đủ hiểu người giàu họ nghĩ gì nhưng, tôi tin rằng không phải ai cũng có suy nghĩ như người phụ nữ tên N kia.

Nói về giàu, có lẽ phải nhắc đến Phạm Nhật Vượng – người giàu nhất Việt Nam – tài sản của ông ấy bây giờ chắc cũng cỡ 7, 8 tỷ USD. Nhưng chẳng có ai phàn nàn gì về ông ấy cả, ông ấy ở đúng vị trí mà ông ấy xứng đáng ngồi, hưởng những “đặc quyền” mà ông ấy xứng đáng được hưởng. Nhưng ông ấy vẫn cống hiến, Việt Nam có xe hơi là do nhãn hiệu xe của ông ấy, tập đoàn của ông ấy có thể sản xuất được máy thở phục vụ nhu cầu trong nước, bệnh viện của ông ấy hỗ trợ xét nghiệm covid-19, và ông ấy chưa từng dừng lại việc chung tay giúp Chính phủ chống dịch. Rất nhiều người cảm phục ông ấy!

Nói về giàu và đóng góp trong đại dịch có lẽ cũng nên nhắc đến ông vua hàng hiệu Jonathan Hạnh Nguyễn. Ông ấy giàu cả về tài sản và tâm huyết, trên ngực ông ấy lấp lánh những tấm huân chương cao quý mà Đảng và Nhà nước dành tặng. Ông ấy tự hào rằng: “Việt Nam chống dịch rất tốt” và đã tin tưởng đến mức thuê chuyên cơ đưa con gái từ Anh về nước chữa trị, ông ấy chi hàng chục tỷ giúp miền Tây chống hạn mặn và ủng hộ những vùng có dịch. Ông ấy có cách làm và tư duy của người giàu, nhưng những gì ông ấy làm là sự tôn trọng với Tổ quốc.

Hay như Cường đô la, chắc chắn ai cũng biết anh ấy giàu, giàu có và nhiệt tình, anh ấy đã tặng CDC Gia Lai một máy xét nghiệm covid-19 trị giá 2 tỷ. Và chưa bao giờ nghe thấy anh ấy than vãn về những “đặc quyền” và cũng chẳng có ai than vãn về anh ấy!

Người giàu thực sự luôn có bản lĩnh khiến người khác ngưỡng mộ. Có lẽ chị N này giàu thật, nhưng chị ta đã hoàn toàn hiểu sai về sự “chỉ trích” của dư luận đối với mình. Ở Việt Nam khái niệm “giai cấp” hầu như rất mờ nhạt, người giàu vẫn có thể ngồi vỉa hè ăn phở, họ vẫn trà chanh, vẫn đi bộ đọc báo, không ai có thể đoán biết được một ông chú đi dép tổ ong kia lại có thể là 1 vị tỷ phú, và đương nhiên nếu một người nghèo qua quá trình lao động hay may mắn vô tình trúng số vẫn có thể giàu. Rất ít người bị khinh bỉ bởi quá khứ nghèo đói sau đó trở nên giàu có, đa phần mọi người sẽ dành cho người đó sự ngưỡng mộ. Vậy nên, nếu nói rằng mọi người đang kỳ thị cô N, vì cô được hưởng nhiều “đặc quyền” hay vì cô giàu thì thực sự là một sự phi lý. Dù là ở Paris Hilton hay Việt Nam, nếu bạn xứng đáng được hưởng những đặc quyền ấy, chẳng ai phàn nàn về bạn cả.

Điều mà có lẽ tất cả mọi người đang không hài lòng về bệnh nhân số 17 trên có lẽ chính là sự VÔ ƠN, TRÁO TRỞ, LÁ MẶT LÁ TRÁI. Cô ta giàu nhờ đâu? Nhờ Paris Hilton hay ở Mỹ? Không, cô ta giàu có nhờ Việt Nam, nhờ vào Tổ quốc mà cô ta đã quay lưng, nhờ vào nơi đã cứu sống cô ta trong dịch bệnh. Nhưng thay vì biết ơn điều đó thì bệnh nhân số 17 lại xem Tổ quốc như thể đang ngược đãi mình, công khai trên báo chí Mỹ chỉ trích Tổ quốc và gọi những điều mình trải qua trong dịch bệnh khi được cứu chữa ở Tổ quốc là tồi tệ, tối tăm. Cô ta thậm chí thua cả những người nghèo về cách ứng xử với đồng bào và Tổ quốc.

Có những người không giàu vật chất nhưng lại rất giàu về tâm hồn, các đồng bào dân tộc huyện Nam Trà My ở Quảng Nam là một ví dụ. Hàng năm người dân Đà Nẵng hỗ trợ cứu đói họ rất nhiều, nghe tin Đà Nẵng gặp dịch, đồng bào không quên trả ơn, vào rừng, ra vườn góp tặng người dân Đà Nẵng hơn 10 tấn rau.

Bệnh nhân số 17 thậm chí không làm được một điều đơn giản là “im lặng” chứ đừng nói đến việc “trả ơn”. Nếu không thể làm gì cho Tổ quốc, làm ơn hãy im lặng và tạo cơ hội cho những người khác cống hiến!

Nguồn: CC

Bài viết liên quan