Vietjet – đích thị là DOANH NGHIỆP ĐEN BẨN!

Lại một câu chuyện buồn của Vietjet.

Vài suy nghĩ về lương tâm và việc làm của một ssoos nhân viên mặt đất hãng hàng không Vietjet Air ! Mọi người đọc và cảm nhận đánh giá,..có nên đi máy bay của hãng hàng không này nữa không?

Chiêu qua tôi đi chuyến bay từ Nha trang ra Hà Nội, lẽ ra máy bay sẽ khởi bay lúc 15h 15 phút, song bị chậm mất hơn một tiếng đến 16h 30 mới được vào cửa để ra máy bay. Tuyệt nhiên không có một lời xin lỗi…hãng coi đó như một lẽ thường tình mà hành khách phải nghe theo.

Mọi việc sau đó còn tồi tệ hơn là khi đến lượt tôi chuẩn bị qua cửa kiểm tra vé (lúc này sát giờ đóng cửa rồi), thì số nhân viên kéo tôi ra để cân va ly xách tay (theo tiêu chuẩn mỗi hành khách được 7kg mang theo). Va ly của tôi có 6kg8. Biết không làm ăn được gì cô ta liền bắt tôi cân cả túi nhỏ tôi đeo bên người…Tổng cộng là 8kg! Cô ta nói tôi thừa cân và bắt đóng 500 ngàn quá cân! Lúc này tôi nói với các cô cậu ấy (chỉ bàng tuổi con cháu tôi) là bác xin các con, thực ra thừa hơn 1kg đó là toàn bộ sữa, bánh, thuốc tiểu đường tôi mang theo để dùng khi hạ đường huyết.

Chú là thương binh chiến trường, trong chiến tranh bị thương tật, sốt rét, ăn nằm ngủ rừng giờ về già thương tật, bệnh tiểu đường,…đồ chú mang theo đúng cân qui định, còn thừa ra là toàn bộ sữa, bánh thuốc chú xử dụng cho cả quãng thời gian đi..( vì tôi phải ăn uống ngày nhiều bữa). Mong các cháu thông cảm cho mang theo…

Đáp lại là sự kiên quyết, vô cảm không còn tình, tính con người. Họ kiên quyết bắt tôi phải nộp 500 ngàn mới cho mang. Vì bự túc, uất ức tôi vứt bỏ lại tất cả sữa tiểu đường, bánh tiểu đường, thuốc …và 3 bộ quần đùi áo lót. Lúc đó họ còn cố nài đóng 500 ngàn thì cho mang theo…tôi đành vứt lại và ra đi.

Trong lòng đầy ắp sự suy tư: thời chúng tôi ăn ngủ nằm bờ, bị đạn bom thương tật để cho đất nước được yên bình, cháu con có cuộc sống ấm no hạnh phúc…đâu có nghĩ đến việc con cháu đáp ơn đền nghĩa như vậy!!!!Thôi thì sắp đến ngày 27/7 là một thương binh tôi viết mấy dòng mọi người đọc vậy nhé.

Nguồn: FB Trần Mạnh Cường

Từ khóa:
Bài viết liên quan