Vụ học sinh trường Gateway tử vong: Người đón trẻ hoảng sợ trần tình sự việc!

(Dân trí) – “Khi tôi đưa các cháu ra xe để về nhà, vừa đẩy cánh cửa hông xe ô tô ra, các cháu đã phát hiện bạn L nằm thẳng dưới sàn phía sau ghế của lái xe và lật tức đã hô to “có người chết!”. Quá hoảng sợ tôi chỉ nhớ, đầu của cháu L hướng ra ngoài cửa xe, chân hướng vào phía thùng xe, một chiếc dép ở gần tay, chiếc còn lại ở dưới chân”.

Đó là chia sẻ của chị Nguyễn Bích Quy (sinh năm 1964) – người trực tiếp đón bé L.H.L học lớp 1 Tokyo, trường quốc tế Gateway bị nghi chết ngạt trên xe bus đưa đón của trường với PV Dân trí đêm ngày 9/8.

Vụ học sinh trường Gateway tử vong: Người đón trẻ hoảng sợ trần tình sự việc! - 1
Vụ học sinh trường Gateway tử vong: Người đón trẻ hoảng sợ trần tình sự việc! – 1

Trở về nhà sau hơn 2 ngày lấy lời khai từ cơ quan công an, chị Nguyễn Bích Quy chưa khỏi bàng hoàng kể lại, sáng ngày 6/8, khoảng 6h15’, tôi có mặt ở cổng trường quốc tế Gateway (Cầu Giấy, Hà Nội), để cùng bác Phiến lái xe bắt đầu đi đón học sinh tới lớp. Xe ô tô di chuyển qua các điểm Nguyễn Chí Thanh – Huỳnh Thúc Kháng – Nguyên Hồng – số 1 Trung Yên (nơi đón cháu L.H.L).

“Khi đến, chúng tôi đã phải đợi hơn 10 phút thì cháu L mới được bác giúp việc của gia đình đưa xuống. Cháu Long mặc áo phông màu đỏ, quần màu tối và đi dép lê màu kẻ sọc đỏ. Lên xe, cháu L tự ngồi vào góc trong cùng, cạnh cửa sổ của hàng ghế thứ hai tính từ cuối xe”, chị Quy nói.

Sau đó, xe tiếp tục đi đón thêm một, hai điểm rồi mới tới trường. Chị Quy cho biết, theo quy định trường quốc tế Gateway, người phụ trách đón – trả các bạn học sinh sẽ được cung cấp một danh sách họ tên các cháu cần đón, gồm có: thời gian, địa điểm, số điện thoại liên lạc với phụ huynh.

Đón – trả được cháu nào, tôi phải chấm hoặc đánh dấu tích vào ô đã hoàn thành. Danh sách dự kiến được bàn giao cho văn phòng Nhà trường một lần/ tuần.

Bà Nguyễn Bích Quy “trần tình” chuyện bé trai tử vong do bị ngạt trên xe đưa đón trường Gateway

Theo lời chị Quy, chiếc xe ô tô chở 13 bạn học sinh dừng lại ở cổng trường lúc gần 7h30’; trong số các cháu tôi đón, có hai bạn học sinh nữ tên Giang và An mới đi học buổi đầu tiên của lớp 1 nên khóc liên tục từ nhà đến trường. Tôi phải dỗ dành cho hai cháu xuống xe; vừa tay bế, tay dắt, và giục các cháu khác xuống xe để xếp hàng để vào trường.

“Vì quá vướng hai bạn Giang và An đang quấy khóc nên tôi chỉ kịp nhìn lướt qua phía bên trong xe ô tô, không thấy còn ai nên chủ quan nghĩ các cháu đã xuống hết, tôi kéo cánh cửa lại để đưa các cháu vào. Chiếc xe tiếp tục di chuyển về bãi gửi gần đó” chị Quy trần tình.

Khi vào trường, hai bạn nhỏ kia vẫn quấy khóc không chịu rời, liên tục đòi phải bế và đi theo lên tầng hai (khu bếp ăn), nên chị Quy đã dỗ dành các cháu ăn sáng, uống sữa trước khi vào giờ học. Giúp hai cháu ăn sáng xong, chị Quy đưa về lớp bàn giao lại cho cô giáo đứng lớp và kí sổ điểm danh, kết thúc buổi làm việc sáng.

Chị Quy chia sẻ, lúc 15h45 cùng ngày, tôi có mặt ở trường để chuẩn bị tiếp nhận và đưa các cháu về nhà. Khi kiểm đếm các cháu, tôi đã nhận ra thiếu cháu L, lật tức báo cho cô The (người trực tiếp quản lý kiểm đếm giờ giấc, số học sinh các xe đưa đón) và nhà trường để đi tìm cháu.

“Trong lúc đó tôi đưa các cháu ra xe trước để ổn định, nhưng khi vừa đẩy cánh cửa hông xe ô tô ra, các cháu đã phát hiện bạn L nằm thẳng dưới sàn phía sau ghế của lái xe và lật tức đã hô to “có người chết!”. Quá hoảng sợ tôi chỉ nhớ, đầu của cháu L hướng ra ngoài cửa xe, chân hướng vào phía thùng xe, một chiếc dép ở gần tay, chiếc còn lại ở dưới chân”, chị Quy khóc nói.

Vụ học sinh trường Gateway tử vong: Người đón trẻ hoảng sợ trần tình sự việc! - 2
Vụ học sinh trường Gateway tử vong: Người đón trẻ hoảng sợ trần tình sự việc! – 2

Lật tức có một chú áo kẻ, lao từ phía sau ra, bế sốc cháu L lên và đưa vào trường để cấp cứu. Dù rất hoảng loạn, chân tay run gần như không đứng nổi nữa nhưng tôi vẫn phải chấn tĩnh các cháu khác lên xe vì bác tài xế đã gọi ba, bốn cuộc điện thoại cho một ai đó, rồi thông báo vẫn đưa trả các cháu về nhà như bình thường và quay lại trường xử lý việc sau.

Trên chuyến xe đưa các cháu về nhà chiều hôm ấy, chị Quy luôn miệng lẩm nhẩm “cầu trời, khấn Phật cho cháu L thở được, sống được; không thì khổ thân cháu quá!”.

“Hiện tại tôi rất hoang mang và lo sợ, sợ vì không biết mình có bị tội gì nghiêm trọng không?. Tuy nhiên, cho tới điểm hiện tại điều tôi băn khoăn nhất là buổi sáng đi học cháu L mặc áo màu đỏ, nhưng đến chiều phát hiện ra thi thể của cháu lại mặc chiếc áo màu xám. Tôi đã trình báo chuyện này với công an.

Và liệu có phải cháu tự thay áo ra hay không, có uẩn khúc nào ở đây không?. Tôi luôn nghĩ tới điều đó và đưa ra hàng trăm lý do nhưng chưa tài nào giải thích nổi?. Tôi sẽ tiếp tục phối hợp với cơ quan công an để điều tra” – Chị Quy thổn thức nói.

Chị Quy mong muốn, “một ngày gần nhất sẽ được đến để thắp cho cháu L một nén hương. Nhưng chị lại lo sợ gia đình cháu L nhìn thấy chỉ khiến họ bức xúc thêm và không kìm chế được nỗi đau. Hy vọng công an sớm tìm ra sự thật để cháu được ngậm cười nơi chín suối”.